[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 63: Tôi ngồi chung bàn với Hách Soái?

Chương 63: Tôi ngồi chung bàn với Hách Soái?

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

7.561 chữ

01-08-2026

Sau khi màn tỏ tình của Hách Soái thất bại ê chề, không khí buổi liên hoan bỗng trở nên gượng gạo.

Các bạn học đều rất biết ý, lần lượt cáo từ ra về, chẳng ai nhắc đến chuyện đi hát hò hay đi chơi tăng hai nữa.

Tô Dữu được Tần Thủ dắt tay rời khỏi khách sạn. Đón làn gió đêm mát rượi, tâm trạng hụt hẫng lúc trước của cô đã nguôi ngoai đi nhiều.

Đúng là người ta nói cấm có sai, hạnh phúc đôi khi đến từ sự so sánh.

So với việc Hách Soái tốn bao công sức chuẩn bị tỉ mỉ để rồi thất bại cay đắng, thì chuyện Tần Thủ quên chuẩn bị quà sinh nhật cho cô dường như chẳng còn là vấn đề gì to tát nữa.

Ít ra thì lúc ở bên nhau, Tần Thủ luôn mê mẩn và cưng chiều cô. Hôm nay sinh nhật, hắn còn đưa cô đi xem phim, ăn đồ ngon, tiện thể dằn mặt được mấy tình địch ngầm và thưởng thức một màn kịch hay.

Tính ra thì lịch trình hôm nay đã quá phong phú rồi, làm người phải biết thế nào là đủ.

Nhưng rõ ràng là Tô Dữu đã thỏa mãn hơi sớm.

Tần Thủ dắt cô dạo bước ngắm cảnh đêm, đi thẳng tới quán Đồ nướng Lão Tần. Ba mẹ Tần cùng anh thợ Thành Ca lúc này đang bận tối tăm mặt mũi.

"Dữu Dữu đến rồi đấy à, hôm nay đi chơi vui không cháu?

Tiểu Thủ, mau lấy quà sinh nhật ba mẹ chuẩn bị đưa cho em đi con."

Trương Nhã Cầm đang dở tay, sau khi đon đả chào hỏi liền ra hiệu cho Tần Thủ lấy quà giúp mình.

Tần Thủ mỉm cười gật đầu. Trong lúc Tô Dữu còn đang ngẩn người, hắn đã lôi ra một chiếc túi căng phồng từ phía trước xe nướng, rồi lấy từ trong đó ra một hộp quà.

"Dữu Dữu, đây là bộ mỹ phẩm dưỡng da ba mẹ anh mua cho em đấy.

Em nhớ mấy hôm trước mẹ anh cứ hay nhắn tin hỏi em chuyện trang điểm với chăm sóc da không? Chính là để dò hỏi sở thích của em đấy..."

"Cháu cảm ơn cô chú ạ, cháu thích lắm!"

Thế nào gọi là bất ngờ? Đây chính là bất ngờ chứ đâu!

Tô Dữu vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần là không có quà rồi, nào ngờ đến cả ba mẹ Tần Thủ cũng tự tay chuẩn bị quà sinh nhật cho cô. Quá cảm động, cô suýt chút nữa thì rơi nước mắt.

Trương Nhã Cầm lau xong cái bàn, thấy cảnh này thì thở phào nhẹ nhõm, tươi cười nói:

"Cháu không chê là tốt rồi. Vốn dĩ cô định mời cháu về nhà ăn bữa cơm, nhưng Tiểu Thủ bảo hai đứa còn phải đi liên hoan với bạn nên cô mới không nhắc nữa..."

"Dạ thôi ạ, cô chú đang bận rộn thế này, sao cháu dám làm phiền thêm..."

Tô Dữu vội vã xua tay, dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện càng lúc càng ra dáng con dâu tương lai.

Tần Thủ đứng ngay cạnh quan sát mà cũng chẳng soi ra được chút sơ hở nào, hắn cũng lười nghĩ nhiều, xách chiếc túi lên nói với ba mẹ: "Ba mẹ cứ làm đi nhé, con đưa Dữu Dữu đi dạo thêm chút nữa."

"Ừ, tối nhớ đưa Dữu Dữu về nhà đàng hoàng đấy."

Trương Nhã Cầm không yên tâm dặn với theo một câu, chủ yếu là sợ tụi trẻ bốc đồng lại dắt nhau vào nhà nghỉ làm bậy.

Tần Thủ chẳng nhận ra ẩn ý sâu xa trong câu nói ấy, tiện miệng vâng dạ rồi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của bạn gái rời khỏi quán Đồ nướng Lão Tần.

Suốt dọc đường, nụ cười luôn nở trên gương mặt nhỏ nhắn của Tô Dữu. Mãi đến khi sắp đi tới tiệm bánh kem, cô mới sực nhớ ra Tần Thủ vẫn chưa tặng quà cho mình.

"Anh Thủ ơi, trong túi anh còn đựng cái gì thế?"

"Lát nữa em sẽ biết."

Tần Thủ cố tình úp mở, bước vào tiệm chọn một chiếc bánh kem nhỏ, sau đó dẫn cô nàng Tô Dữu đang ngoan ngoãn lạ thường đến một công viên nhỏ.

Tìm một góc vắng người, Tần Thủ thắp nến lên rồi đưa chiếc bánh cho Tô Dữu đang tràn ngập mong chờ.

"Dữu Dữu sinh nhật vui vẻ, em ước một điều đi."

"Vâng ạ."

Tô Dữu nhận lấy chiếc bánh kem nhỏ, nhắm mắt lại một lúc lâu mới mở ra. Cô bất ngờ phát hiện trước mặt mình đã xuất hiện thêm một lọ thủy tinh tinh không tròn trịa xinh xắn.Lọ thủy tinh tinh không tỏa ánh sáng lung linh huyền ảo trong màn đêm. Từng ngôi sao nhỏ được gấp bằng loại giấy đặc biệt bên trong dường như đều đong đầy những lời chúc phúc.

Giọng nói của Tần Thủ cũng vang lên đúng lúc.

"Dữu Dữu, đây là lọ thủy tinh tinh không mà em dạy anh làm, nên anh muốn dùng nó làm món quà sinh nhật đầu tiên tặng em. Trong mỗi ngôi sao anh đều viết một lời chúc, chúc em mãi mãi vui vẻ, hạnh phúc và vạn sự như ý..."

"Anh Thủ..."

Đôi mắt Tô Dữu khẽ rung động. Một người vốn giỏi diễn kịch như cô lúc này lại chẳng thốt nên lời, chỉ biết ngẩn ngơ nhìn hắn, cảm xúc dâng trào khó tả.

Tần Thủ thì không thẫn thờ như thế, tình cảm dâng trào khiến hắn không kìm lòng được mà từ từ ghé sát lại gần.

Chẳng biết do tâm trí đang bấn loạn chưa kịp phản ứng, hay vì trên tay đang bưng chiếc bánh kem nên không tiện đẩy ra...

Tô Dữu lại chẳng hề phản kháng, ngoan ngoãn để đôi môi rực nóng của hắn áp lên bờ môi hồng chúm chím của mình.

Bịch!

Trong lúc hai nhân vật chính còn đang đắm chìm trong nụ hôn lãng mạn, Lý Tư Vũ đang lén lút rình mò gần đó đã vô tình làm rơi chiếc túi xách.

Vừa rồi sau khi buổi tụ họp kết thúc, cô ngại không dám ở lại tiếp, bèn mặc kệ sự níu kéo của Hách Soái và cô bạn thân mà kiên quyết rời đi.

Thẫn thờ quay lại Phố Tây Thị, còn chưa kịp theo thói quen đi tính sổ với bạn trai cũ, cô đã vô tình bắt gặp cảnh Tần Thủ lén lút đi vào công viên nhỏ cùng con hồ ly tinh kia.

Tò mò lặng lẽ bám theo, cảnh tượng diễn ra sau đó khiến cô giận đến bốc hỏa.

Tần Thủ lại cất công tổ chức sinh nhật cho Tô Dữu, thậm chí còn tặng một lọ thủy tinh tinh không đẹp hơn nhiều!

Đúng lúc Lý Tư Vũ giận quá mất khôn định lao ra chất vấn, lại thấy đôi cẩu nam nữ kia càng lúc càng sát vào nhau, cuối cùng dính chặt lấy nhau hôn ngấu nghiến.

Sao có thể như thế được?!

Rõ ràng không biết cô đang ở đây, sao hai người họ lại có thể thân mật đến mức này?!

Chẳng phải bảo là chỉ tìm bạn gái giả để chọc tức cô thôi sao?!

"Chẳng lẽ hai người họ yêu nhau thật rồi?"

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lý Tư Vũ, rồi nhanh chóng lan rộng như ngựa đứt cương, bén rễ mọc thành cả một cây cổ thụ chọc trời.

Tất cả những chi tiết mà trước đây cô vô thức bỏ qua, giờ đồng loạt ùa về như vỡ đê.

Tần Thủ sống chết không chịu buông con hồ ly tinh kia, Tô Dữu mặt dày thân mật với bạn trai cũ của cô ngay giữa phố, rồi cả đoạn ghi âm Tần Thủ dứt khoát tuyệt tình ngày hôm đó...

Tất cả đều chứng minh một điều: con hồ ly tinh kia đã thực sự thừa nước đục thả câu, cướp mất thứ vốn dĩ thuộc về cô...

Tần Thủ không hề phát hiện ra có người đang rình mò. Hắn đang hôn say sưa thì đột nhiên cảm thấy hơi nhói đau ở môi, biết chừng mực nên chủ động lùi lại.

Buông cô nàng xấu xa đang đỏ bừng mặt như say rượu ra, Tần Thủ không đợi đối phương kịp thẹn thùng giận dỗi, lập tức tỏ tình: "Dữu Dữu, làm bạn gái anh nhé?"

"Em... em..."

Chút lý trí Tô Dữu khó khăn lắm mới lấy lại được, trong chớp mắt lại biến thành một mớ hỗn độn, nhịp tim càng đập nhanh kỷ lục.

Cô không dám nhìn thẳng vào ánh mắt rực lửa chân thành ấy, đặt vội chiếc bánh kem xuống rồi theo bản năng muốn quay đầu bỏ chạy: "Em... em thấy hơi mệt, em về trước đây..."

Tần Thủ không ngờ mình lại tỏ tình thất bại. Theo lý mà nói, cô nàng xấu xa này chẳng phải đã mong chờ ngày này từ lâu rồi sao?

Huống hồ hành động của hai người từ lâu đã chẳng khác nào tình nhân thực thụ, không xác lập mối quan hệ, cô không sợ hắn ăn xong chùi mép bỏ chạy sao?

Thấy Tô Dữu thực sự định chuồn, Tần Thủ vội vàng gọi với theo: "Khoan đã, em chưa lấy quà kìa!"

Tô Dữu khựng bước, xoay người cúi gầm mặt nhanh tay giật lấy túi quà, rồi chạy trốn như bay, biến mất khỏi tầm mắt hắn.Tần Thủ bật cười, "cô nàng xấu xa" hóa ra cũng chỉ đến thế là cùng, được cái môi vừa mềm vừa ngọt.

Nhưng sau khi dọn dẹp xong xuôi, Tần Thủ vô tình nghĩ đến một chuyện, nụ cười trên môi lập tức tắt ngấm.

Hôm nay Hách Soái tỏ tình thất bại, mà hắn cũng tỏ tình thất bại nốt.

Thế chẳng phải hắn lại ngồi chung mâm với Hách Soái rồi sao...

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!